Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 47

hình ảnh minh họa

Có hai cậu thanh niên trẻ ngồi ngay sát chỗ tôi.

Một người trong số họ có vẻ buồn buồn như thể đang gặp phải một chuyện không hay ho nào đó. Tôi cũng chẳng định nghe lén xem người ta đang nói chuyện gì vì thú thật trong cái khoảnh khắc đó, tôi chẳng thể phân định được đâu là thực tại, đâu là mơ nữa. Nhưng chính câu nói từ một cậu trai trẻ đã kéo tôi trở về với cuộc sống này. Cho đến tận giờ tôi vẫn mãi ám ảnh với nó.

Tôi nhớ là cái lúc cậu ta châm một điếu thuốc lá đưa lên miệng hút, người bạn còn lại đã khẽ vỗ vào vai ra chiều động viên:

-Mày đã nghe câu thành công của thằng đàn ông không phải là chinh phục được bao nhiêu con đàn bà, mà là ở giữa bao nhiêu khó khăn, vẫn có người phụ nữ vì mình không lùi bước? Mày phải biết là ai cũng có lúc lên voi xuống chó, nhưng không phải ai cũng được như mày, có người yêu sẵn sàng ở bên chia sẻ. Mày cứ nhìn tao đây là hiểu này, tao muốn được như mày mà có muốn nổi không? Vậy nên mày phải hãnh diện, phải phấn chấn lên, việc quái gì phải buồn, phải so đo tính toán với bố con thằng nào. Thua keo này ta lại bày keo khác! Mày cứ rệu rã như thế con bé nó cũng suy nghĩ, khổ thân nó.

Câu nói bâng quơ của người lạ khiến tôi nhớ lại quá khứ của mình, những năm tháng khổ cực, truân chuyên trước đây của hai vợ chồng. Ngày ấy Tuấn cũng khó khăn, tôi vẫn không bỏ cuộc. Chẳng hiểu anh có nghĩ đó là chiến tích của mình không? Hay anh lại xem chiến tích của mình chính là việc chinh phục những người đàn bà bằng cái thứ bản năng dư thừa bột phát? Nếu như anh thật sự trân trọng tôi, yêu thương tôi, tại sao anh không làm như dự định? Ngược lại, bản thân vẫn cứ ung dung, tự do với lạc thú của mình.

Tôi tự hỏi không biết có bao giờ anh đặt tôi lên bàn cân với những người đàn bà đó không? Tại sao tôi không được anh lựa chọn để giải tỏa những bức bách, khát thèm trong con người mình, tại sao tôi không khiến anh thỏa mãn nhưng anh vẫn níu tôi ở lại bên cạnh? Có lẽ nào vì cái phần hãnh diện đã chinh phục được trọn vẹn thân thể, tâm hồn, tâm huyết một người đàn bà nhỏ bé như tôi nên anh mới không nỡ từ bỏ; anh phải giữ lấy bên mình để chứng tỏ sức mạnh và sự thành công.

Tôi ứa nước mắt, cảm giác tồi tệ lúc ấy thật khó diễn tả được bằng lời. Còn gì đau đớn hơn khi nhận ra bản thân không còn là người quan trọng nhất trong mắt người đàn ông mình hết lòng thương yêu và nguyện một mất một còn với tình yêu ấy? Bất giác tôi nhớ đến Thúy với khuôn mặt lem nhem phấn son. Tôi cảm tưởng cô ấy cũng đang đau cùng nỗi đau giống như mình vậy. Suy cho cùng trong mối quan hệ này chẳng có người nào đáng tội, nếu trách cứ, chỉ nên trách tình yêu đã đến không đúng thời điểm và chọn không đúng người.

Thúy cũng như tôi thôi, lỡ sống chết yêu một người nên khi bị phản bội mới có tư tưởng làm càn. Thật sự là giờ phút ấy tôi cũng thèm được nổi loạn, làm một điều gàn dở nào đó tương tự giống cho đỡ khó chịu, bức bách, cho mình đỡ đau, đỡ hận, đỡ cay đắng… Nhưng tiếc là tôi chẳng thể làm được. Vì tôi lại là vợ anh, không phải là một mối quan hệ nắng mưa chóng nở sớm tàn giống như Thúy hay những người đàn bà còn lại mà tôi chưa biết tới. Họ không có mối ràng buộc nào với anh cả. Họ đã bán rẻ cái gọi là danh dự để đến với anh rồi nên không thấy e ngại. Trong khi tôi còn gánh trên vai vô khối những gánh nặng không tên khác. Suy cho cùng, tất cả đám người chúng tôi đều chỉ là nạn nhân của trò chơi tình ái mà thôi.

Tôi nhấp một ngụm trà đá cho đỡ bối rối rồi ngẩng mặt lên nhìn. Con ô tô của Tuấn đang tiến đến từ phía bên tay trái, nháy xi nhan xin sang đường loạn xị.

Tôi đứng dậy, bước qua hàng cây cảnh đứng nhìn cho rõ. Chiếc xe dừng ở trước sảnh khoảng chừng 5 phút, Tuấn đã bước ra ngoài bằng tay không. Anh đeo cái kính đen che hết nửa khuôn mặt. Anh đứng ngược sáng, ánh đèn đường hắt tới mờ mờ nhưng tôi vẫn cảm nhận được cái nét sảng khoái, thoải mái trên khuôn mặt Tuấn lúc ấy. Anh bước lên xe, đóng cánh cửa lại bằng một cử chỉ rất gọn, nhẹ và êm. Cái xe vừa lao vút đi, tôi chao đảo đứng không vững nữa.

Tuấn đi khỏi rồi, tôi biết mình đứng lại đó cũng chẳng được việc gì. Nhưng tự nhiên tôi chẳng nỡ quay lưng bỏ đi. Tôi cứ chồn chân mãi ở đó, mắt nhìn đăm đắm vào cánh cửa xa hoa kia một lúc lâu. Tôi cũng không hiểu mình có ý định đón đợi điều gì ở đó nữa. Vì giả sử con bồ mà Tuấn hẹn gặp hôm ấy có bước ra, tôi cũng chẳng đủ sức để chạy tới sỉ vả nó, dằn mặt nó như người ta hay làm. Chỉ là tôi không thấy thỏa mãn khi chưa được tận mắt trông thấy nhân vật mà một người trọng thời gian như Tuấn có thể bất chấp từ bỏ gần hết buổi tối của mình.

Tiếc là mọi thứ chẳng có gì thay đổi sau khi Tuấn rời đi. Chẳng có lấy một bóng hồng đơn độc bước ra khỏi khách sạn đó như tôi nghĩ. Cứ như thể Tuấn đã khéo léo xóa sạch mọi dấu vết sau những cuộc vui của mình vậy. Tôi ngao ngán quay lưng đi, rút ví đưa cho bà bán hàng một đồng 50k rồi cứ thẳng đường mà bước đi ngược chiều với dòng xe cộ đang lướt qua mặt mình. Tiếng người ta gọi í ới phía sau, chắc là đang nhắc tới chỗ tiền thừa còn lại nhưng tôi vẫn mặc kệ. Tôi sợ nếu như dừng lại, tôi sẽ bỏ lỡ mất giây phút hiếm hoi được nhìn thấy thứ ánh sáng chói lòa mắt kia. Quả thật đúng là giờ phút ấy tôi không thấy sợ bị ai đó nhận ra mình. Tôi chỉ sợ mình bị bóng đêm đen kia phủ kín cho không nhìn thấy điều gì nữa.

Tôi cứ đi bộ như thế được một đoạn. Một chiếc taxi rà sát tôi chào mời. Tôi đã từ chối không đi nhưng người ta vẫn kiên nhẫn đón đợi. Tôi nghĩ cũng thấy nực cười. Thực tế có những chuyện dù đã rõ mười mươi nó chẳng hợp với mình mà sao người ta vẫn lao đầu vào nó như con thiêu thân, bất chấp những rủi ro có thể xảy đến bất cứ lúc nào. Vừa mệt, vừa ngại, tôi cũng đồng ý lên xe ngồi, yêu cầu mở cửa xe ra cho thoáng. Tự nhiên tôi thấy thèm cái cảm giác được gió tạt vào mặt mình.

Xe chạy được một đoạn, anh tài xế chủ động bắt chuyện:

-Không biết có quan chức cấp cao nào tới mà công an lại đứng đầy đường thế cô nhỉ?

Tôi khẽ lắc đầu, thật sự thì cũng không hay biết chuyện gì vì thời gian đó đâu còn rảnh để mà để tâm tới những chuyện khác nữa. Với lại tôi cũng chẳng muốn chuyện trò gì với ai lúc này cả. Tôi liếc mắt nhìn ra bên ngoài, thấy có một dàn công an đứng đón đầu các điểm rẽ sang đường. Ánh đèn ô tô chiếu thẳng vào mặt một người có dáng mảnh khảnh, cao cao. Mắt cậu ta nheo nheo lại khiến tôi hơi rùng mình. Tôi sực nhớ đến Hùng của 20 năm về trước, trông cũng có nét giông giống.

Trước đây tôi cứ nghĩ những chuyện vớ vẩn đang bâu lấy mình là do Hùng bịa đặt nhưng hóa ra không phải. Tôi với anh ta cho đến giờ phút ấy chẳng còn liên quan gì tới nhau cả. Vậy mà tôi cứ nghĩ là người ta sống ích kỷ, nhỏ nhen, trong khi thực chất kẻ hằn học thù dai là chính tôi mới phải. Tôi đã đổ oan cho họ, thù hằn họ trong chính cái mối thâm thù nham hiểm của mình. Đột nhiên tôi thấy sợ chính mình. Tôi thấy mình đã bị tước hết lý trí chỉ vì trót trao đi một niềm tin bất biến cho cái thứ tình yêu mà tôi nghĩ là trường tồn. Tôi không phân định được đúng sai nữa mà cứ mãi ảo tưởng về nó, để rồi lúc bị dồn vào đường cùng, tôi buộc phải suy diễn, nghĩ ra đủ thứ lý do để bao biện cho mọi hành động, suy nghĩ của mình, bất chấp điều đó là độc ác với người khác.

Tôi thấy thất vọng và mất hết niềm tin vào những điều đang diễn ra trước mắt. Nỗi đau như một con mọt, nó gặm nhấm tâm can tôi từ từ, khiến tôi nhức nhối, ê ẩm, tê buốt. Thấy tôi bưng mặt khóc, anh tài xế cũng không chuyện trò gì nữa.

Tôi về đến nhà lúc hơn 11 giờ đêm. Mọi người hình như đều đã đi ngủ cả. Chỉ có căn phòng làm việc của Tuấn bật sáng. Tôi bước đến mở cửa. Tuấn quay người nhìn tôi hơi ngỡ ngàng… (còn nữa)

Hải Âu

Xem thêm các bài viết liên quan:

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 44

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 45

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 46

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 48

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*