Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 49

hình ảnh minh họa

Tôi lùi bước lại, ước mình càng cách xa anh ấy càng tốt. Tuấn rệu rã, anh quỳ sụp trước mặt tôi, thần khí cũng như thể bị hút sạch. Anh đần mặt nhìn tôi. Hai hàng nước mắt khẽ rơi, in thành những vệt dài trên gò má. Đó là lần đầu tiên kể từ ngày biết nhau, tôi thấy Tuấn khóc. Tôi không biết mình có nên tin vào những giọt nước mắt hiếm hoi này không nữa. Tôi chỉ thấy đau. Một nỗi đau không còn từ ngữ nào có thể diễn tả được. Càng lúc nỗi đau ấy càng lớn dần lên ở mọi ngóc ngách trong thân thể tôi. Những tế bào đáng sợ ấy cùng nhau trỗi dậy, cùng nhau quẫy đạp khiến tôi nghẹt thở.

Tuấn mếu máo bảo:

-Anh xin lỗi. Anh bất lực quá rồi Thảo ơi.

Tôi quá đỗi bàng hoàng. Tôi không thể nhận ra được người quỳ trước mặt tôi là chồng mình nữa. Trông anh bây giờ chẳng khác gì một con thú hoang bị dính bẫy, tiều tụy và mất hết chí khí. Thật chẳng ngờ người đàn ông mạnh mẽ, quật cường, gan lì, rắn rỏi, là tượng đài của sự chững chạc, quyết đoán trong lòng tôi và các con lại có lúc thảm bại đến thế này. Tôi thật sự ngỡ ngàng, thật sự không dám tin vào những điều mình vừa tai nghe, mắt thấy nữa. Tôi cảm giác 2 chúng tôi vừa bị đánh bật ra khỏi nhau, mọi sự hòa hợp giữa hai đứa bị bóc tách thành những nửa khác biệt. Tôi không thể đo lường được Tuấn, cũng không thể hiểu hết mọi ngóc ngách trong tâm hồn anh nữa.

Lúc trước khi có ý định lôi chuyện này ra nói với chồng, tôi vẫn cứ đinh ninh anh sẽ đe nẹt vợ bằng những lý lẽ của riêng mình, hoặc là thanh minh, hoặc cũng có thể là hối lỗi. Nhưng với phong thái của một Tuấn mà tôi từng quen biết, yêu thương, thậm chí là sùng bái chứ không phải là một người yếu đuối và bế tắc như vậy. Thật không ngờ sự xuất hiện của những người đàn bà ấy lại có sức công phá anh lớn đến thế. Là tôi không đủ giỏi hay không đủ quan trọng để thay đổi được Tuấn? Anh không thể khám phá được bản ngã của mình khi ở cạnh tôi, không thể thấy an yên để bộc lộ bản chất thật của mình khi đối diện với vợ hay sao? Tôi đã ép uổng anh phải gồng mình sống một cuộc sống giả dối? Chỉ khi đến với họ, anh mới được thỏa mãn đúng con người thật? Thế thì rốt cuộc, tôi là gì của anh?

Hóa ra sau ngần ấy thời gian, ngần ấy thử thách, tôi vẫn chẳng thể là một nửa hòa nhập của anh. Chúng tôi tới bên nhau, sống cùng nhau nhưng cuối cùng cũng chỉ giao nhau ở một điểm tương đồng nào đó chứ không thể là hai vòng tròn đồng tâm trùng khít như tôi hằng tưởng tượng. Hóa ra cái điều tôi bấy lâu tự hào về bản thân mình – rằng tôi là người duy nhất thuộc về anh, là người duy nhất hiểu anh – chỉ là do tôi tự suy diễn. Sau tất cả, tôi đơn giản chỉ là một điểm dừng chân ngơi nghỉ của Tuấn thôi. Khi anh bất lực, anh mới kịp nhớ tới tôi.

Có lẽ nếu như anh phản ứng giống như tôi đã nghĩ, tôi đã bớt đau hơn.

Tôi chao đảo tiến nhặt điện thoại lên rồi bỏ chạy về phòng ngủ. Tôi thấy mình không còn đủ kiên nhẫn để chứng kiến Tuấn đớn hèn như vậy nữa.

Tôi đóng sập cánh cửa lại và quỵ xuống đất. Ngồi trong bóng tối, tôi chẳng thấy sợ là gì. Nỗi sợ duy nhất lúc đó chỉ còn là sự thật thôi. Tôi tìm cách mở cái điện thoại, luống cuống xóa hết tất cả mọi dấu vết liên quan tới chuyện ngoại tình của chồng trong thẻ nhớ. Màn hình vừa báo đã xóa xong file ghi âm, tôi vứt luôn cái điện thoại vào xó nhà rồi gục đầu xuống gối, thả cho mình được khóc.

Lúc đó tôi chỉ có một mong ước được tìm lại Tuấn của mình trước đây, một chiến binh bất bại lừng lững trong mắt mẹ con tôi, một người chồng yêu vợ, hiểu vợ, thương con. Tôi ước giá như mình đừng tò mò, đừng tính toán, cứ sống vô tư như những ngày trước, chẳng cần so đo Tuấn ra ngoài với ai và làm gì với họ, có khi giờ phút đó tôi đã thấy dễ thở hơn.

Tôi chợt nhớ tới những năm tháng khốn khó của hai vợ chồng. Trong hoàn cảnh nào Tuấn vẫn chỉ là của riêng tôi. Thế mà khi người ta có trong tay chút quyền năng, địa vị, tiền bạc thì mọi thứ đã đổi khác. Đôi khi tôi cứ tự huyễn hoặc chính bản thân rằng những điều hào nhoáng trước mắt là thành quả sau chuỗi ngày khó khăn, rồi từ đó sẽ chẳng còn thử thách nào xảy đến nữa. Nhưng hóa ra chẳng phải, tất cả mới chỉ là sự khởi đầu. Thử thách lần này chúng tôi phải đối diện chính là thử thách về lòng kiên nhẫn và giới hạn của tình yêu thương.

Đã vậy thì nếu như chồng tôi không phải là đại gia, có lẽ anh sẽ một lòng chung thủy với mẹ con tôi. Nếu anh không phải là đại gia, anh sẽ chẳng cho mình cái quyền được dùng tiền để che giấu con người thật, rồi biết đâu hai chúng tôi sẽ tự tìm cách lý giải được chính mình. Tuấn sẽ không cần phải mượn đến những thứ quyền năng khác và đắm chìm mãi trong nó với một sự bế tắc như vậy. Giá như anh không là đại gia, cuộc sống của chúng tôi sẽ không có nhiều tai mắt nhòm ngó, tôi sẽ được thỏa sức làm một người đàn bà bình thường, thấy đau thì thoải mái khóc, thấy hận thì thoải mái xả, thấy giận thì kêu gào, chẳng phải giấu giếm, che đậy, chẳng phải kìm hãm nỗi khao khát được giải tỏa, chẳng phải chui rúc vào một xó xỉnh nào đó để tự dày vò, dằn vặt mình như thế này nữa. Nếu anh không phải là đại gia, chúng tôi sẽ bình yên sống với nhau, sẽ không bị những ganh ghét, hơn thua đố kị biến thành đa đoan, để mà từ chỗ yêu thương nhau lại biến thành những kẻ giết nhau không dao kiếm…

Thật sự là lúc đó, tôi cảm giác Tuấn đã đâm một nhát dao lún tim mình rồi.

Trời tang tảng sáng. Những ngóc ngách trong căn phòng ngủ lộ ra rõ nét. Từng đồ vật trong đó mặn mòi như muối. Mỗi lần ánh mắt tôi chạm phải nó, một kỷ niệm nào đó liên quan tới Tuấn lại hiện về. Lòng tôi lại buốt nhói, xót xa. Tôi thấy ngộp thở, tù túng nên cố sức đứng dậy bước ra ngoài. Tôi thèm được nhìn hai đứa con nên tìm đến từng phòng một. Con gái út vẫn ngủ ngoan. Nhìn khuôn mặt rạng ngời của con, lòng tôi thắt lại khi nghĩ đến lúc nó biết được sự thật bố mẹ mình đã không còn là biểu tượng về tình yêu trong lòng nó nữa.

Tôi bước ra tìm đến phòng của Tít. Nhưng thằng bé đã bỏ đi đâu tự lúc nào. Tôi đang hoang mang nghĩ đến chuyện nhỡ chẳng may nó trông thấy cái cảnh bố mẹ cãi vã nhau thì dở tệ. Tôi bước thêm vài bước, định sẽ đi tìm con thì bất ngờ va phải bác giúp việc đang hớt hải chạy giật lùi về phía mình.

Chạm phải người tôi, bác ấy giật nảy, mặt tái đi, chân tay lóng ngóng, miệng lắp bắp nói không nên lời.

Tôi gắt:

-Bác làm sao vậy?

Bác ấy cúi xuống nhặt lấy cái phất trần vừa làm rơi, lúng túng bảo:

-Dạ, tôi… tôi không để ý cô.

Bình thường bác là người cẩn thận, từ tốn, tôi chưa từng gặp bác trong trạng thái như thế này bao giờ. Tôi e ngại đã xảy ra chuyện gì đó nên mới hỏi:

-Có việc gì đúng không?

Bác mếu máo chỉ tay về phía phòng chứa đồ ở cuối hành lang bảo:

-Cô ơi, cậu… cậu… (còn nữa)

Hải Âu

Xem thêm các bài viết liên quan:

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 46

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 47

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ 48

Giá như chồng tôi không phải là đại gia – Kỳ cuối

Hãy bình luận đầu tiên

Để lại một phản hồi

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai.


*